Anh đang nói luyên thuyên cái gì đấy còn em
thì đang cười giòn tan. Bỗng nhỏ Vân hét lên " Mày sao vậy?". Một cái
giật mình đã làm tan biến tất cả, những kỷ niệm ngày xưa... Một cái cười
gượng, tiếng cười nói của mọi người đã kéo em về với thực tế. Anh đã ra
đi, ra đi thật rồi, đã không còn bên cạnh em nữa.
Những bài nhạc quen thuộc cũ kỹ vẫn vang lên từ chiếc điện thoại đêm nay dường như không còn đủ sức chống chọi nữa.. Một lần nữa em lại nhớ Anh.
Em nhớ những ngày cuối tuần, cách đây chưa lâu lắm em đã từng rất háo
hức chờ mong được về nhà để được gặp Anh, háo hức ngồi sau xe của Anh
nói nói cười cười, nụ cười giòn tan hạnh phúc cùng Anh đến những nơi
quen thuộc.
Em nhớ cũng thời gian này em hồi hộp chờ đợi những
dòng tin nhắn yêu thương và mỉm cười hạnh phúc để rồi chìm sâu vào giấc
ngủ sau câu " Em ngủ ngon nhé!"của Anh hay những đêm thao thức vì giận
hờn vu vơ.
Em nhớ những dòng tin nhắn bất chợt từ số máy của
Anh khi đang trong giờ làm việc, nhớ những cái phone bất chợt lúc nữa
đêm. Em hạnh phúc vì biết trong trái tim một người đã có chỗ dành cho
riêng mình. Với em hạnh phúc là mỗi ngày em được nghe giọng nói, tiếng
cười của Anh để biết rằng Anh luôn ở cạnh em.
Tất cả, tất cả đã là quá khứ!!!
Giờ đây em thấy sợ khi những lúc thức giấc em lại nghĩ đến Anh đầu
tiên. Em bắt đầu cảm thấy sợ hãi khi đối diện với những ngày dài trống
vắng, đối diện với nỗi cô đơn như lúc này.
Chừng ấy thời gian
xa Anh là chừng ấy thời gian em lang thang trên mạng hàng giờ vào những
ngày cuối tuần vào những ngày lễ, nép mình vào căn phòng bé nhỏ với
những bản nhạc quen thuộc nơi mà em có thể thả trôi tâm hồn mình mặc cho
thời gian cuốn đi.
Trái tim em nhói đau rồi em khóc..., khóc
rất nhiều mỗi khi nhớ đến Anh, nhớ đến ngày xưa..... Em muốn khóc, muốn
hét thật to một lần để vơi đi tất cả để thấy lòng nhẹ hơn.
Đã
bao lần em tự bảo với mình rằng phải quên Anh thôi. Tất cả rồi sẽ trở
thành kỷ niệm. Rằng em sẽ quen dần với việc không có anh ở bên
cạnh…Nhưng sao với em quên Anh nghe khó khăn quá. Càng cố quên Anh em
càng không thể. Em càng nhớ đến Anh.
Phải chăng giờ đây em đang
nuối tiếc. Nuối tiếc một bàn tay luôn ấm, một bờ vai luôn rộng và một
trái tim luôn đem đến sự bình yên cho em. Khi mà giờ đây em không thể tự
sưởi ấm mình, không tìm thấy bờ vai để tựa lúc mệt mỏi, khi trái tim em
chẳng thể nào tự mang lại cho mình sự bình yên.
Phải em đã
từng muốn níu kéo, níu kéo Anh ở lại khi đôi lần Anh bất chợt gọi cho
em mà không nói gì. Và cũng đã có lúc em muốn gọi cho Anh muốn nói rằng
"Em nhớ Anh! Nhớ rất nhiều"nhưng em đã không như thế.
Chỉ còn vài ngày nữa thôi...
Em dự định rất nhiều, nghĩ rất nhiều rằng em sẽ làm thể này làm thế kia
trong ngày ấy một ngày đặc biệt thật ý nghĩa dành riêng cho Anh. Thế mà
giờ đây em lại không dám làm gì khi ngày sinh nhật của Anh sắp đến gần.
Một món quà ư??? Chuyển đường Bưu Điện hay gặp trực tiếp đây??? Có nên
không? Có nên như thế không...
Chính em đã bảo mình sẽ mãi là
bạn trong cái ngày ấy thế mà giờ đây em lại không dám đối mặt với Anh.
Gặp Anh chúc Anh một câu sao nghe khó với em thế?
Rồi sẽ quên...!
Sẽ bay đi hết..!
Em phải buông thôi, phải rũ bỏ những gì thuộc về quá khứ. Em sẽ bắt đầu
lại, một cuộc sống bình yên và hạnh phúc. Nhưng em sẽ trân trọng những
gì thuộc về quá khứ sẽ mỉm cười khi nhớ đến ngày xưa... như một hoài
niệm về một tình yêu không thành, mối tình đầu sâu lắng...
Em
sẽ đi con đường đi của riêng em. Nhưng em sẽ dõi theo Anh, vui với những
niềm vui của Anh và thầm chia sẻ với Anh những nỗi buồn. Mình sẽ mãi là
bạn nhé Anh! Cầu mong bình yên và hạnh phúc đến với Anh! Chúc Anh sinh
nhật vui vẻ!!!
Bay đi mãi...!
Quên đi hết...!
Anh đừng nhìn lại. Em... cũng đừng nhìn lại...
Tặng cho nhau... những gì nhẹ nhàng và êm ái nhất..
Hãy mơ màng và thư thả,
Ta trôi...!.
Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013
Mình thích cái ảnh này. Không phải vì nó đẹp mà là vì nó có thật nhiều ý nghĩa.
Bằng chứng là khi mình đem nó ra cho một số người xem, mình sẽ nhận được nhiều câu trả lời khác nhau. Khi mình đem nó ra cho người thứ nhất, nguời đó nhìn thoáng qua rồi hỏi : “Gì đấy ? Đem đi Chôn ah ?”
Người thứ hai chăm chú hơn một chút rồi bảo : “Nhìn như đang Gieo Mầm, như đang chuẩn bị trồng. Hay thế !”
Đấy ! Có mỗi một bức ảnh thôi nhưng mỗi người lại có một sự suy nghĩ, một cách nhìn nhận và một cách trả lời khác hẳn nhau. Vậy mấu chốt của vấn đề là ở đâu ? Chính là ở tâm trạng và hoàn cảnh cuộc sống của mỗi người. Khi họ buồn thì họ sẽ nhìn nhận cuộc sống bằng một con mắt rất là u ám. Và sự cảm nhận thì cũng sẽ thật là khô khan. Nhưng khi họ vui, họ sẽ trở nên lạc quan và phấn chấn hơn hẳn. Cuộc sống sẽ đầy màu hồng, và đầy những sự nảy mầm của liên tiếp những niềm vui.
Nhưng…
Có lẽ sẽ là thích thú hơn cả là khi mà mình nhận được câu trả lời của người thứ ba. Một câu trả lởi hoàn toàn làm hài lòng người chờ đợi.
“Cái gì “chết” rồi thì thôi chôn nó đi. Dành “đất” mà gieo mầm cho những cái mới, dành cho những cái có thể chăm sóc được, gìn giữ được và nhìn ngắm được. Còn hơn là cứ ngóng trông về những thứ đã qua, những thứ đã “chết”…”
Cuộc sống hay nhỉ ! Cùng sống chung trong một xã hội nhưng cảm nhận về cuộc sống thì sẽ chẳng ai giống ai. Nếu bạn cho nó là u ám thì bạn sẽ mải chỉ thấy những sự u ám. Nhưng nếu bạn nhìn nhận nó bằng một cách lạc quan thì ở cuối đường hầm, đằng sau sự u ám sẽ vẫn luôn là ánh sáng.
Vậy chờ gì nữa. Hãy “quảng gánh lo đi và hãy vui sống”.
Quá khứ qua rồi, thôi thì hãy cứ để nó qua đi. Sao cứ phải ngồi đó mà gặm nhấm với những gì đã qua. Dành thời gian đó mà chuẩn bị cho những cái mới. Những cái có thể bắt đầu với một sự khởi đầu mới, thiết thực hơn và quan trọng hơn và có tương lai hơn. Phải không ?
Bằng chứng là khi mình đem nó ra cho một số người xem, mình sẽ nhận được nhiều câu trả lời khác nhau. Khi mình đem nó ra cho người thứ nhất, nguời đó nhìn thoáng qua rồi hỏi : “Gì đấy ? Đem đi Chôn ah ?”
Người thứ hai chăm chú hơn một chút rồi bảo : “Nhìn như đang Gieo Mầm, như đang chuẩn bị trồng. Hay thế !”
Đấy ! Có mỗi một bức ảnh thôi nhưng mỗi người lại có một sự suy nghĩ, một cách nhìn nhận và một cách trả lời khác hẳn nhau. Vậy mấu chốt của vấn đề là ở đâu ? Chính là ở tâm trạng và hoàn cảnh cuộc sống của mỗi người. Khi họ buồn thì họ sẽ nhìn nhận cuộc sống bằng một con mắt rất là u ám. Và sự cảm nhận thì cũng sẽ thật là khô khan. Nhưng khi họ vui, họ sẽ trở nên lạc quan và phấn chấn hơn hẳn. Cuộc sống sẽ đầy màu hồng, và đầy những sự nảy mầm của liên tiếp những niềm vui.
Nhưng…
Có lẽ sẽ là thích thú hơn cả là khi mà mình nhận được câu trả lời của người thứ ba. Một câu trả lởi hoàn toàn làm hài lòng người chờ đợi.
“Cái gì “chết” rồi thì thôi chôn nó đi. Dành “đất” mà gieo mầm cho những cái mới, dành cho những cái có thể chăm sóc được, gìn giữ được và nhìn ngắm được. Còn hơn là cứ ngóng trông về những thứ đã qua, những thứ đã “chết”…”
Cuộc sống hay nhỉ ! Cùng sống chung trong một xã hội nhưng cảm nhận về cuộc sống thì sẽ chẳng ai giống ai. Nếu bạn cho nó là u ám thì bạn sẽ mải chỉ thấy những sự u ám. Nhưng nếu bạn nhìn nhận nó bằng một cách lạc quan thì ở cuối đường hầm, đằng sau sự u ám sẽ vẫn luôn là ánh sáng.
Vậy chờ gì nữa. Hãy “quảng gánh lo đi và hãy vui sống”.
Quá khứ qua rồi, thôi thì hãy cứ để nó qua đi. Sao cứ phải ngồi đó mà gặm nhấm với những gì đã qua. Dành thời gian đó mà chuẩn bị cho những cái mới. Những cái có thể bắt đầu với một sự khởi đầu mới, thiết thực hơn và quan trọng hơn và có tương lai hơn. Phải không ?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)